Quảng cáo

Đề bài: Tả ngôi nhà của em

Bài làm

    Với mỗi chúng ta, ngôi nhà bao giờ cũng là nơi thân thương nhất, ấm áp nhất và hạnh phúc nhất. Nơi ấy đã đón chào chúng ta ra đời, nuôi dưỡng ta lớn khôn và lưu giữ vô vàn kỉ niệm tươi đẹp. Ngôi nhà của tôi nằm sâu trong ngõ trên một con phố ven sông Tô Lịch. Tôi yêu ngôi nhà của mình. Ngay cả khi nhắm mắt lại, tôi vẫn có thể hình dung được ngôi nhà thân yêu ấy.

    Từ khi xây dựng, ngôi nhà bốn tầng vẫn khoác trên mình màu xanh lam dịu mát. Chiếc cổng sắt màu nâu gạch dẫn vào nhà. Trước sân, mẹ tôi trồng một khóm hồng đỏ thắm và một khóm hướng dương vàng tươi. Mỗi sớm, tôi đều tưới tắm cho chúng để chúng bung nở những cánh hoa mịn màng. Đằng sau cánh cửa gỗ là phòng khách. Phòng khách nhà tôi đơn giản với một bộ bàn ghế gỗ vàng nâu, bóng loáng. Trên bàn luôn được đặt một chiếc lọ hoa thơm ngát. Mẹ tôi thích hoa nên dường như ngôi nhà của tôi chẳng lúc nào thiếu mùi hương thoảng thoảng của hoa cả. Trên tường, bức ảnh gia đình được treo ngay ngắn. Hồi đó, anh em tôi còn nhỏ xíu. Cứ thấy chụp ảnh là chúng tôi cười tít mắt. Mỗi lần nhìn bức ảnh, tôi lại nhớ bà nội tôi da diết. Phòng khách nhà tôi dành riêng một không gian để đặt bàn thờ tổ tiên. Đó là nơi nghiêm trang, ngày lễ tết bao giờ cũng nghi ngút hương khói. Gian bếp nhà tôi cũng liền với phòng khách. Tôi thích nơi này nhất bởi ngày nào cũng được thưởng thức những món ăn ngon tuyệt của mẹ.

    Dẫn lên tầng là chiếc cầu thang uốn lượn. Dọc cầu thang được treo mấy bức ảnh phong cảnh và bức ảnh ngày chúng tôi còn bé. Tầng hai có phòng ngủ của ba mẹ tôi và phòng của tôi. Ba sơn riêng cho tôi màu hồng bởi tôi thích hello kitty. Ngày còn bé, tôi luôn tưởng tượng mình là cô công chúa như trong mấy bộ phim hoạt hình. Bộ bàn học của tôi dán chi chít hình hello kitty và hình những nàng công chúa trong tà váy thướt tha. Anh tôi bao giờ cũng bảo tôi bánh bèo. Hồi đầu, tôi chẳng hiểu bánh bèo là gì nhưng luôn hờn dỗi khi anh nói vậy. Anh lại phải tìm mọi cách để dỗ dành cô em út nhõng nhẽo này. Bây giờ, hễ anh còn nói vậy, tôi chỉ cười. Phòng anh tôi trên tầng ba. Căn phòng có rất nhiều sách, truyện. Anh em tôi thường đem sách lên tầng thượng để đọc. Ở đó, gió mát vô cùng. Chúng tôi còn có thể quan sát hình ảnh mấy chú bé đang chơi dưới sân.

    Tôi thích nhất mỗi dịp sinh nhật ai đó, mẹ tôi trang trí ngôi nhà này đẹp lung linh. Những dịp đó, tôi lại nghĩ về ngôi nhà trong những câu chuyện cổ tích. Có lẽ, tôi là nàng công chúa thật. Nàng công chúa của ba mẹ, của anh trai. Nàng công chúa được mọi người yêu thương hết mực. Tôi hi vọng ngôi nhà thân yêu của mình sẽ mãi tươi đẹp và hạnh phúc như vậy.