Quảng cáo

Đề bài: Tả một cảnh đáng nhớ trong chuyến về thăm quê em

Bài văn mẫu

   Quê hương luôn là những gì bình dị, gần gũi nhất đối với em. Mỗi chuyến về thăm quê, em đều có nhiều kỉ niệm đáng nhớ. Em rất nhớ những buổi chiều thả diều cùng các bạn của em.

    Những buổi chiều gió lộng chúng em thường chạy lên triền đê chơi. Buổi sáng triền đê là bãi cỏ cho trâu gặm. Buổi chiều nó trở thành sân chơi thả diều của trẻ con chúng em. Lúc ấy vẫn còn nắng nhưng là cái nắng dịu nhẹ, không còn gay gắt nữa. Ở đây có bãi cỏ xanh mướt, hàng tre rì rào reo vui cùng gió. Trời cao, trong vắt, những đám mây trắng xen hồng cam lơ lửng trên bầu trời. Ông mặt trời từ từ đi về phía tây. Không gian thoáng đãng như làm cho chúng em thích thú hơn. Ai nấy đều reo hò vui vẻ. Trên tay mỗi đứa trẻ là một con diều. Đầu tiên chúng em đòi xem diều, xem dây diều của nhau. Dây đứa nào sờn mà muốn thay dây thì phải cõng bạn để có dây. Tiếng cười ha ha, tiếng vỗ tay đôm đốp rộn vang cả góc trời quê.

   Chỉ một lát sau, những con diều đủ hình hài, màu sắc từ từ được bay trên bầu trời. Diều chim phượng diều cá mập, diều voi, diều gấu… Có một vài con diều giấy hình thoi do các bạn tự làm. Các bạn còn sáng tạo vẽ thêm con mắt đen to, cái miệng rộng và gắn thêm cái đuôi ở sau nữa cho con diều thêm sinh động. Chúng em thích thú thi xem ai thả diều cao hơn, xa hơn. Gió như ủng hộ những cánh diều mơ ước. Gió đẩy diều bay cao, bay xa. Khung cảnh trời chiều với những cánh diều ấy thật yên bình làm sao!

   Mỗi lần đi thả diều em luôn cảm thấy hân hoan, náo nức. Những lúc ấy em được thả hồn bay theo những cánh diều mơ ước. Em mơ mộng nghĩ về những niềm vui nho nhỏ của mình. Em mong rằng em sẽ nhiều lần được về thăm quê để được thả diều cùng các bạn nhiều hơn.