Quảng cáo

Đề bài: Những cảnh vật của quê hương luôn gần gũi, gắn bó với em suốt tuổi thơ. Đó là một đêm trăng tỏ, là con đường đi học, là chiếc cầu tre, là dòng sông nhỏ, là đầm sen, cánh đồng, cây đa, giếng nước. Hãy miêu tả một trong những cảnh vật đó để người đọc cũng thấy thiết tha yêu mến quê hương như chính bản thân em.

Bài văn mẫu

    Thiên nhiên luôn mang đến cho em những điều đẹp đẽ nhất như sông ngòi, núi sông, biển cả, thảo nguyên xanh… Đặc biệt là vẻ đẹp lung linh, huyền ảo của những đêm trăng ở quê hương em.

    Những tia nắng cuối ngày vừa tắt lịm. Cảnh vật cứ mờ dần, mờ dần. Màn đêm như được ai đó thả xuống bao trùm cả vùng quê yên ả. Làng xóm đã lên đèn, cuộc sống nhộn nhịp ban ngày nhường lại cho phút giây yên tĩnh ban đêm. Đường xá vắng lặng, không gian như ngường trôi, thời gian như lắng đọng. Làng quê em như một bức tranh mực tàu nửa thực, nửa mơ.

    Từ phía đông, một mảng sáng mênh mông màu mỡ gà xuất hiện. Ánh sáng ngày càng tỏ. Ánh trăng từ từ nhô lên, tròn trĩnh, đẹp lạ thường. Bầu trời vừa rộng, vừa cao. Trên cao, tàu lá cau đung đưa, duyên dáng, e thẹn khi được gặp ánh trăng. Từ các ngõ xóm rộn lên tiếng cười nói, tiếng bước chân người. Trẻ con túm năm tụm ba rối rít chơi đùa. Trăng càng lúc càng lên cao, tròn vàng vạnh. Em nhìn thấy một vệt đen đen như hình cây đa trên ông trăng tròn. Phải chăng đó là chú cuội ngồi gốc cây đa trong truyền thuyết. Chú đang ngồi bên gốc đa nhìn xuống mà nhớ quê nhà. Đêm đã khuya, mọi người về nhà nghỉ ngơi. Cảnh vật hoàn toàn tĩnh lặng, thi thoảng có tiếng cho cắn hóng vang vọng. Ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên cao. Ánh trăng vàng bao trùm lên làng quê yên bình một màu vàng nhàn nhạt đẹp, yên bình vô cùng.

    Đêm trăng đẹp như vậy luôn gần gũi, gắn bó với em suốt cả tuổi thơ và cả sau này nữa. Sau này, dù có đi đâu xa, ánh trăng sẽ gợi nhắc em về tình yêu, nỗi nhớ quê nhà…