Quảng cáo

Đề bài: kể lại giấc mơ em được gặp lại người thân đã xa cách lâu ngày

Bài văn mẫu

    “Nhớ hoài ! nhớ mãi Nội ơi !

    Nhớ cây gậy gỗ,nhớ đời còn đây

    Tóc sương muối bạc giờ này

    Đầu con Nội gõ, còn đây nhớ hoài” ....!

   Bài ca dao trên như nói hộ tâm tình của tôi. Đã lâu rồi, kể từ ngày bà mất tôi không được gặp bà và cũng không mơ thấy bà nữa. Gần đây, vào ngày giỗ và tôi có ước nguyện mong được gặp lại bà dù chỉ một lần. Ước nguyện đó của tôi đã thành sự thật.

   Bà tôi rời bỏ con cháu cách đây năm năm. Căn bệnh ung thư quái ác làm bà rất đau, dần dần việc gọi tên tôi cũng trở nên khó khăn rồi bà vĩnh viễn trở về với cát bụi. Đêm hôm ấy, tôi đã khóc rất nhiều vì nhớ bà, tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Khi tôi thức dậy tôi thấy mình nằm trong căn nhà của bà. Nhà bà rất đẹp, giàn thiên lý quấn quýt leo tạo thành mái hiên che bóng mát. Ngay trước nhà là khu vườn nhỏ có trồng cây bưởi, xoài và vài cây hoa nhưng tôi thích nhất cây hoa nhài nở những bông hoa trắng muốt, thơm dịu dàng. Gió từ sau nhà đưa hương ổi chín ngoài vườn sau vào khiến tôi thèm thuồng. Đài nhỏ đang bật bài kinh bà vẫn thường nghe. Lẽ nào… Tôi nhìn thấy bóng người quen thuộc. Tôi mở choàng mắt. LÀ bà nội, bà đang hái hoa thiên lý, hẳn bà muốn nấu canh thiên lý cho tôi ăn đây. Tôi lao ra ôm chầm lấy bà.

   - Ôi, giật cả mình, bố nhà cô.

   - Bà ơi, bà về thăm con ạ? Vui quá bà ơi!

Quảng cáo

   - Ô, nói gì bà không hiểu? Bà đi đâu mà về? Mà hôm nay có phải đi học không? Sắp đến giờ rồi đấy.

   - Ơ… Con không bà ạ. Thôi thế nào cũng được. Miễn bà đã về rồi…

   Bà cười hiền từ xoa đầu tôi bà bảo:

   - Bà chưa hề đi đâu kể từ ngày ấy con ạ. Bà vẫn ở đâu chăm vườn, chăm rau và ngắm nhìn các con khôn lớn. Dạo này nhớ con quá, bà nghe thấy con gọi bà suốt. Đây chỉ là giấc mơ thôi con ạ. Bà cũng biết con đã rất cố gắng học taajp. Năm vừa qua con còn được giải học sinh giỏi tỉnh. Con được đi thăm quan con cũng mua bánh kẹo về thắp hương cho bà. Con còn mua loại bánh bà thích nữa.

   - Bà ơi, bà có buồn không? Vì giờ bà không ở cùng với con nữa? Tôi nói

   - Buồn thì cũng buồn nhưng chỉ một chút thôi vì đó là quy luật sinh tử, quy luật của đời người rồi. Bà vui nhiều hơn vì bà biết các con ngày càng trưởng thành, luôn chăm ngoan và nhớ về bà. Nghe bà dặn này: Hãy sống thật tốt, biết yêu thuwong, biết quan tâm mọi người, “giấy rách phải giữ lấy nề” con nhé…

   - Bà ơi! Bà kể chuyện cho cháu nghe như ngày xưa đi bà. Tôi nũng nịu nằm vào lòng bà. Bà vẫn như xưa, ngồi trên hè, vừa vuốt tóc tôi vừa kể: “ngày xửa ngày xưa…”

   Tôi choàng tỉnh dậy vì tiếng chuông báo thức. Nước mắt tôi chảy dài. Bà ơi, bà vẫn luôn dõi theo con, luôn quan tâm đến con như ngày nào. Con ước con có thể nằm ngủ và mơ để được gặp bà, nghe bà nói, nghe bà kể chuyện như trong giấc mơ đẹp đẽ mà an bình ấy… Con nhớ bà.