Quảng cáo

Đề bài: Kể lại một lần em trót dại đọc nhật kí của bạn

Bài văn mẫu

    Tuổi học trò, có thể bạn không phải là học sinh xuất sắc, không có mối tình gà bông chớm nở đầy màu hồng nhưng người bạn thân chắn hẳn là ai cũng có. Tôi cũng vậy, tôi với Nguyệt là bạn thân với nhau từ hồi mẫu giáo, chúng tôi thân thiết như hai chị em ruột. Chính vì vậy mà tôi đã rất hối hận, chỉ vì tính tò mò của bản thân mà đã trót dại đọc trộm nhật kí của cậu ấy.

    Tôi và Nguyệt học chung lớp, ngồi cùng bàn, luôn đi học cùng nhau, lúc nào cũng dính lấy nhau. Vì thế, từ lâu tôi đã phát hiện Nguyệt có một quyển vở màu hồng xinh xắn luôn giấu trong ngăn bàn, quyển vở mà ngay cả người bạn thân như tôi cũng chưa từng được xem. Tôi rất tò mò với quyển vở ấy.

    Hôm ấy, tôi ngủ dậy muộn nên không thể đến lớp cũng Nguyệt. Vào đến lớp thì đã trễ, trong lớp chỉ có mình tôi, cả lớp tôi đã ra ngoài sân học thể dục. Tôi nghĩ bụng phải cất cặp sách thật nhanh rồi ra ngoài học kẻo bị thầy phạt. Tuy nhiên đúng lúc ấy, quyển vở màu hồng từ trong ngăn bàn của Nguyệt rơi xuống đất vì động tác cất cặp của tôi.

    Nhặt quyển sách lên, ngay trang bìa tôi đã đọc được dòng chữ “Nhật kí tuổi học trò”. Sai lầm sẽ không xảy ra nếu lúc ấy tôi cất quyển nhật kí ấy lại chỗ cũ. Nhưng tôi lại làm một việc mà mỗi khi nhớ lại tôi lại giận và không thể tha thứ cho chính bản thân mình khi ấy.

    Tôi lén lút nhìn ra cửa sổ xem có ai không rồi mở ra, lật từng trang, từng trang. Mỗi trang nhật ký đều được Nguyệt trang trí rất tỉ mỉ, từng dòng chữ nắn nót. Tôi vừa thấy có lỗi lại vừa tò mò,lén lút như một kẻ trộm xem trộm nhật ký của Nguyệt mà không có sự đồng ý của cậu ấy.

    Lật tới trang cuối cùng, tôi liếc qua thấy Nguyệt kể về cuộc đi chơi của chúng tôi chiều qua. Bỗng nhiên, cảm xúc tội lỗi dâng lên trong lòng tôi mãnh liệt. Tôi vội cất quyển nhật kí đi, gục mặt xuống bàn, bỏ qua cả hai tiết thể dục hôm ấy. Ngày hôm ấy tôi không dám nói chuyện với Nguyệt, tôi sợ khi Nguyệt biết điều này cậu ấy sẽ buồn và thất vọng về tôi lắm.

    Tôi trằn trọc suy nghĩ cả ngày hôm ấy, cho đến sáng hôm sau tôi quyết định phải nói sự thật với Nguyệt và xin cậu ấy tha thứ. Mới đến lớp tôi đã kéo Nguyệt ra một góc và thành thật những gì tôi đã làm. Rất may với tôi là Nguyệt đã nhanh chóng tha thứ cho lỗi lầm ấy của tôi nhưng tôi vẫn luôn thấy hành động khi đó của mình là rất không tốt.

    Lần xem trộm nhật ký đó cũng là lần cuối cùng tôi xem trộm chuyện riêng tư của người khác. Tôi đã nhận ra hành động xem trộm nhật ký mà chưa được sự cho phép là vô cùng sai trái, là điều đáng xấu hổ. Từ đó tôi đã rút ra được một bài học rằng: Cần tôn trọng sự riêng tư của người khác nếu không cảm giác tội lỗi sẽ luôn đeo bám trong lòng bạn.

Quảng cáo