Quảng cáo

Đề bài: Tả một em bé đang tuổi tập nói, tập đi

Bài làm

    Từ nhỏ, tôi đã luôn ao ước mình sẽ có một người em. Khi tôi gần lên tám, mẹ sinh em bé. Ao ước của tôi trở thành hiện thực. Bây giờ, em đã gần hai tuổi. Mỗi ngày, em đều chập chững tập đi và bi bô tập nói, trông thật đáng yêu.

    Em Bo nhà tôi bụ bẫm, làn da trắng hồng hào. Khuôn mặt của em mũm mĩm với đôi má ửng, bầu bĩnh và chiếc mũi nho nhỏ, tròn tròn. Hôm qua, bố cắt tóc cho em, những sợi tóc ngẵn tũn cứ mọc dựng đứng lên. Em thích thú, luôn đưa tay chạm lên đầu. Mỗi khi em tập đi, tập nói, cả nhà vô cùng thích thú. Em ngồi thường chơi đồ chơi dưới sàn nhà. Sau khi chơi đã chán, em bỏ hết xuống, lắc lư cái đầu xem chừng muốn đứng dậy để đi tới chỗ tôi. Em chống đôi tay nho nhỏ của mình xuống sàn, nhẹ nhàng nâng người đứng dậy. Mấy hôm trước, em cũng làm thế nhưng chẳng thể nâng được người dậy, cứ ngã uỵch. Em tức giận, đỏ mặt rồi mếu khóc. Bây giờ, em đã đứng dậy dễ dàng hơn, hai chân mập mạp đứng dạng ra, hai cánh tay nhiều ngấn giống như đeo vòng dang rộng hai bên để giữ thăng bằng. Đôi mắt đen láy, long lanh như hai hòn bi ve chứa nước cứ nhìn quanh khắp phía. Khi nghe tôi khen: “Bo Bo của chị giỏi quá!”, em tít mắt, chúm chím khóe miệng cười. Bo bước từng bước chập chững tiến về phía trước. Vừa đi, em vừa mấp máy đôi môi cất tiếng “ba…ba…” Chà, chơi với chị mà Bo cất tiếng gọi ba. Ba đi làm chắc nóng lòng về với em lắm đây. Mải tập nói, người em lảo đảo, không vững. Em bỗng ngồi phịch xuống sàn, bật cười khúc khích để lộ mấy chiếc răng cửa trăng trắng, nhỏ xíu mới mọc. Em lại đứng dậy đi tiếp rồi sà vào vòng tay tôi. Tôi bế Bo và thơm lên đôi má căng tròn để khen em.

    Mỗi ngày, em đều chăm chỉ tập đi, tập nói. Tôi đoán là em muốn đi nhanh, muốn nói giỏi để đi chơi và nói chuyện với chị đây mà. Tôi rất yêu thương cậu em trai của mình nên cố gắng giúp em tập đi, tập nói thật nhiều.