Quảng cáo

Đề bài: Tả bố của em

Bài làm

      Ông cha ta vẫn thường có câu “Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.” Công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha, của mẹ to lớn, bao la như núi cao, như nước đầy. Và hẳn ai cũng thương yêu, quý trọng người cha của mình. Với tôi, ba không chỉ là một người cha, ba còn là một người thầy, một người bạn đặt biệt.

      Ba tôi năm nay đã bước qua tuổi bốn mươi, nhưng trông ba còn rất trẻ trung, phong độ. Dáng người ba cân đối, thân hình khỏe khoắn. Làn da ngăm đen càng điểm thêm phần mạnh mẽ cho ba. Gương mặt của ba chữ điền, góc cạnh, trông rất cương nghị, điềm đạm. Vầng trán cao và chiếc mũi thẳng tắp, hơi phồng lộ rõ vẻ anh minh. Dù có gương mặt nghiêm nghị nhưng đôi mắt nâu đen của ba vẫn đầy ắp thương yêu. Đôi mắt ấy là nguồn động viên, an ủi, khích lệ mỗi khi tôi gặp những điều buồn vui trong cuộc sống. Tôi thích nhất khóe miệng hơi rộng của ba. Đôi môi khá dày, mỗi khi ba nở nụ cười, hàm răng trắng tinh lại lộ ra. Nụ cười ba rất tươi tắn nhờ chiếc răng khểnh duyên dáng.

      Có lần, anh em tôi chơi ghép hình, rồi chạy đuổi nhau khắp phòng, không may, tôi bị ngã, dập trán xuống thành giường. Lúc ấy, tôi đau lắm bởi trán đã xước lớn và chảy máu. Nhưng chỉ dám kêu một tiếng rồi nín lặng vì sợ ba mắng. Em trai tôi thấy máu bèn chạy xuống gọi ba. Ba chạy lên, ánh mắt đầy lo lắng. Tôi sợ nên cứ dùng tay giữ vết thương và cúi mặt để sẵn sang chịu trận. Nhưng ba chỉ im lặng rồi vội mở ngăn kéo, lấy mấy dụng cụ để sơ cứu cho tôi. Ba là một chiến sĩ cảnh sát phòng cháy chữa cháy nên việc này có lẽ đơn giản với ba. Ba sát trùng vết thương rồi băng bó cẩn thận. Lúc này, tôi mới để ý, mái tóc ba giờ đã điểm những những sợi tóc bạc. Tôi bỗng thấy nao nao sợ bởi nghĩ ba chẳng mấy chốc mà già. Đúng lúc mẹ tôi về, em tôi kể lại câu chuyện. Mẹ bắt đầu la lớn nói anh em tôi nghịch ngợm. Tôi được đà đang đau, òa khóc. Bỗng, ba vòng đôi tay chắc khỏe ôm chặt lấy tôi vào lòng. Tôi lại càng nức nở trên đôi vai vạm vỡ ấy. Ba cười rồi vỗ vỗ lưng tôi âu yếm. Giờ tôi mới hiểu, ba không chỉ là một người nghiêm khắc mà ba còn rất tình cảm, rất thương yêu chúng tôi.

      Gần chục năm qua, ba đã dìu dắt tôi từ những bước đi đầu tiên, dạy cho tôi những bài học đầu tiên và kể cho tôi nghe bao điều lí thú. Thật may mắn khi tôi có một người ba tuyệt vời như vậy. Tôi thầm hứa sẽ bớt nghịch ngợm, sẽ học hành chăm chỉ để không phụ lòng ba, để mái tóc ba còn xanh cùng năm tháng.