Văn mẫu: Viết bài tập làm văn số 6

Đề bài: Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mìnhBài văn mẫu   Em cảm thấy mình là đứa trẻ vô cùng may mắn khi luôn có gia đình ở bên chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn. Khi gặp chuyện khó khăn có bạn chia sẻ mọi điều với mẹ, với bố hoặc với anh chị em thân yêu của mình. Còn riêng em, người em luôn thủ thỉ tâm sự, giãi bày mọi nỗi lòng chính là ông ngoại của
Đề bài: Hãy tả một người thân yêu và gần gũi nhất với em (Ví dụ như chị gái của em).Bài văn mẫu   - Hà đứng yên để chị tết tóc cho nhé! Xong rồi đấy! Đẹp chưa nào, cô bé?! Chị Thanh sáng nào cũng chải đầu cho em. Hai bàn tay chị nhẹ nhàng làm sao! Thoáng chốc, tóc em đã được tết gọn thành hai bím, có buộc thêm chiếc nơ hồng xinh xinh.   Chị Thanh là chị gái của em. Năm nay, chị
Đề bài: Tả người thân yêu và gần gũi nhất với em Bài văn mẫu   Trong đêm hè ở quê, nhìn thấy mấy em bé hàng xóm nhà bà em đang ríu rít gọi mẹ, làm nũng mẹ em chợt nhớ đến người mẹ của mình. Lúc mẹ đưa em về quê ngoại chơi với ông bà một tháng, hôm mẹ về em luôn nghĩ mình sẽ chẳng thấy nhớ mẹ nếu ở đây một tháng với ông bà. Vậy mà chỉ sau một tuần em đã rất nhớ mẹ.
Đề bài: Hãy tả bà ngoại kính yêu của em.Bài văn mẫu   Sau khi nghỉ hè một tuần, em được má cho về quê thăm bà ngoại ở Vĩnh Kim, một vùng cây trái nổi tiếng của tỉnh Tiền Giang.   Tới gần ngôi nhà lá nằm dưới bóng mát rặng dừa, em đã nghe thấy tiếng: Ầu ơ... Ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre lất lẻo gập ghình khó đi ... Chắc là bà đang ru bé Bi, con cậu Tư ngủ. Em chạy vội vào,
Đề bài: Tả bà ngoại kính yêu của emBài văn mẫu    Đang ngồi trong nhà em đã nghe thấy giọng nói reo vui của em Tít: “A! Bà ngoại đến, bà ngoại đến!”. Lần nào cũng vậy, bà ngoại sang thăm mà không hề bác trước cho ai biết. Em vội chạy ra cổng để đón bà vào nhà.     Nhìn từ xa đã trông thấy bà ngoại em đang bước đến. Vẫn là hình ảnh quen thuộc với dáng người nhỏ nhắn, bước
Đề bài: Hãy tả bà nội kính yêu của em.Bài văn mẫu   Chuông đồng hồ đều đặn buông chín tiếng. Màn đêm yên ắng, tĩnh mịch lạ thường. Chỉ còn âm thanh của gió khua xào xạc trong khu vườn trước ngõ. Em rời bàn học bước ra sân, vươn vai hít thở không khí trong lành để cố xua đi cơn buồn ngủ. Còn hai bài tập Toán nữa, phải cô' làm cho hết. Từ giường bên, có tiếng trở mình khe khẽ.
Đề bài: Tả bà nội kính yêu của emBài văn mẫu    “Soàn soạt, soàn soạt” âm thanh quen thuộc mỗi buổi sáng lại vang lên. Đó chính là tiếng chổi tre bà em quét lá ngoài sân. Như thường lệ, em sẽ vừa ngái ngủ vừa đi ra sân ôm bà thật lâu để cảm nhận không khí trong lành buổi sáng sớm và cả hơi ấm của bà.     Bà em năm nay đã hơn 70 tuổi. Dáng người gầy, bước đi lúc nào cũng vội