Quảng cáo

Đề bài: Kể lại một câu chuyện em đã chứng kiến hoặc một việc em đã làm thể hiện tình hữu nghị giữa nhân dân ta với nhân dân các nước

Bài làm

TẾT ĐẶC BIỆT

    Khu tập thể nhà em có một vài cô chú người Lào đang sinh sống. Các cô chú ấy là những cán bộ bên nước bạn sang Việt Nam học tập, nghiên cứu. Họ là những người hòa đồng, thân thiện nên mọi người đều quý mến. Tháng tư vừa qua, đất nước Lào ăn Tết cổ truyền, ai ai cũng háo hức về đất nước đoàn viên cùng gia đình. Chỉ có cô Lay là không thể về nhà bởi ngày dịp Tết là khoảng thời gian cô phải bảo vệ luận văn. Khu tập thể đã tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ, ấm cúng để cô Lay bất ngờ.

    Từ sáng sớm, cô Lay đã ra khỏi phòng. Cô vẫn nói cười vui vẻ với mọi người. Nhưng chắc ai cũng thấu hiểu cảm giác trống vắng khi xa người thân vào dịp lễ tết. Bà Lan chủ nhà ngạc nhiên hỏi sao cô không về nước đón Tết, cô Lay chỉ thoáng buồn trả lời rằng mình chưa xong việc. Bà Lan bèn bàn với các cô hàng xóm, khi nào đi chợ thì đi sắm đồ tổ chức bữa tiệc nho nhỏ. Tối đến, cô Lay trở về nhà. Mọi người tắt điện tối om. Cô bật điện, bọn trẻ chúng tôi nổ pháo tưng bừng và hô vang “Mừng ngày Tết vui vẻ!”. Những quả bóng bay căng tròn được treo lơ lửng khắp nhà. Những chiếc đèn nhấp nháy phát sáng. Gian phòng khách nhà bà Lan đẹp lung linh. Cô Lay tiến vào bàn tiệc. Trên bàn, những món ăn cổ truyền nước Lào đã được bày biện đẹp mắt: xôi trắng ngần, lạp vàng giòn, đủ đủ nộm hấp dẫn. Cô Lay xúc động cảm ơn mọi người. Mọi người ngồi ăn và nói chuyện vô cùng vui vẻ. Cô Lay đã kể bên đất nước của cô có nhiều phong tục đặc sắc. Họ sẽ tổ chúc té nước để nguyện cầu nước sẽ gột rửa mọi điều xấu xa và bệnh tật. Ai bị ướt nhiều thì sẽ càng gặp nhiều hạnh phúc. Người dân ở đó còn múa hát những điệu lamvong vui nhộn. Cô Lay đã hát một bài dân ca Lào rất ngọt ngào và thiết. Bà Lan nhẹ nhàng buộc lên cổ tay cô Lay một sợi chỉ đỏ và chúc cô hạnh phúc, sức khỏe. Cô Lay càng xúc động bội phần.

    Bữa tiệc kết thúc, cô Lay cảm ơn mọi người rối rít và nói đây sẽ là cái Tết đáng nhớ nhất của cô. Chắc hẳn cô đã vơi bớt nỗi nhớ quê hương. Mọi người trong khu cũng vui vẻ vì đã đem không khí Tết đến cho cô Lay. Tôi cũng thật may mắn khi được tham gia bữa tiệc hôm đó. Nhờ nó mà tôi đã biết thêm về truyền thống dân tộc láng giềng. Mấy đứa trẻ chúng tôi còn hẹn nhau mai sau lớn lên nhất định sẽ sang bên Lào đón Tết một lần để được ăn món lạp thơm phức kia…