Quảng cáo

Đề bài: Kể lại kỉ niệm sâu sắc của em về thầy cô giáo.

Bài văn mẫu

    Ai trong chúng ta đều có những kỉ niệm vui, buồn bên thầy cô, bạn bè. Tôi cũng vậy, tôi có những kỉ niệm đáng nhớ với cô giáo chủ nhiệm năm lớp 6 của tôi.

    Hôm ấy, vào tiết toán, tiết học của cô chủ nhiệm tôi. Tôi vốn không thích môn toán lại thêm việc cô giáo lúc nào cũng thiên vị, hay mắng tôi, hay trách phạt tôi nên tôi lại càng không thích Toán. Cứ đến giờ toán tôi lại không tập trung, hay nói chuyện riêng và trêu các bạn khác. Giờ toán hôm ấy cũng vậy, tôi quay ngang quay ngửa không nghe giảng, không làm bài tập. Lúc đầu cô dừng bài giảng lại nhìn tôi thật lâu nhưng tôi vẫn không thôi. Tôi quay ra làm việc riêng. Như biết được hành động đó của tôi, cô gọi tôi dậy đi giặt cho cô giẻ lau bảng:

    - Ơ, Em thưa cô, hôm nay không phải bàn em trực nhật ạ.

    - Cô nhắc em tội làm việc riêng, em ra giặt giẻ lau lau bảng để tập trung lại.

    - Nhưng em không phục ạ, hôm nay là bàn bạn Hương trực nhật ạ. Sao cô không gọi bạn Hương? (Hương là bạn hay được cô khen và yêu quý)

    - Sao em hư vậy nhỉ? Còn cãi lại cô nữa. Cô sẽ phản ánh lại việc này trong cuộc họp phụ huynh sắp tới. Em...

Cô vừa nói đến đó tôi đã thổn thức, nước mắt tôi tuôn chảy, tôi nói trong ấm ức:

    - Thưa cô... thưa... sao cô luôn ghét em, sao cô luôn thiên vị? Em đâu làm gì sai mà cô ghét em?

Quảng cáo

Chưa kịp nói hết câu tôi đã òa ra khóc. Tôi nhất định không phục, tôi không thích cô. Cô cũng dừng lại bài giảng, lặng lẽ ra khỏi lớp. Suốt buổi học hôm ấy tôi không còn tâm trạng, phần vì tôi ấm ức chuyện cô thiên vị, phần vì lo sợ cô sẽ mời phụ huynh lên lớp. Hôm sau, cuối buổi học cô gọi riêng tôi ra, cô phân tích đúng sai, phải trái. Tôi vốn là đứa khôn ranh nên lúc đó tôi vang dạ nhận lỗi và xin cô bỏ qua nhưng thực chất sau lưng tôi vẫn nói xấu cô, không phục cô.

    Một hôm, sự việc gần như hôm tôi học trong giờ Toán lại diễn ra trong giờ môn Văn. Tôi rất thích văn nên chả bao giờ tôi nghĩ tôi sẽ bị phạt trong giờ văn vì tội mất tập trung. Nhưng không hiểu sao hôm ấu đầu óc tôi “treo ngược cành cây”. Để cho tôi tập trung trở lại cô giáo dạy văn cũng giao cho tôi nhiệm vụ đi giặt giẻ lau. Tôi vui vẻ đi giặt. Lúc lau bảng tôi nhận ra có cái gì đó quen quen, tôi nhớ lại sự việc hôm học Toán trong giờ cô chủ nhiệm. Tôi như nhận ra điều gì đó, tôi nhớ lại hết những lời lẽ cô khuyên nhủ tôi. Tôi nhớ lại cả lúc cô đấu tranh vì tôi bị ghi trong sổ đầu bài một cách oan ức... À, tôi chợt hiểu... Hóa ra tôi đã nhầm. Cô chủ nhiệm không hề ghét tôi, cô cũng không hề thiên vị. Người luôn quan tâm tôi, uốn nắn cho tôi là cô. Người luôn buồn lòng vì một học sinh cá tính như tôi cũng là cô. Cô quan tâm tôi, nhắc nhở những sai lầm của tôi mà tôi còn trách cô, tôi cứ nghĩ khi cô chỉ ra những sai lầm cho tôi là do cô ghét tôi. Tôi vô tâm, ích kỉ quá. Tôi nghĩ mình cần có hành động cụ thể để xin lỗi cô. Nghĩ vậy tôi liền đợi đến hết buổi học, tôi vào nhà cô, chân thành xin lỗi cô. Cô nở nụ cười thật tươi, vẻ mặt cô nhân từ, bao dung, cô tha thứ hết những sai lầm cỏn con ấy của tôi. Tôi cũng hứa với cô sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi và yêu thích môn Toán trở lại để trở thành học sinh gương mẫu khiến thầy quý, bạn yêu.

    Kỉ niệm của tôi với cô giáo chủ nhiệm là thế đấy. Bây giờ, dù không còn được học cô nữa nhưng tôi vẫn luôn nhớ về cô, một cô giáo hiền từ, bao dung nhất mà tôi từng gặp. Tôi muốn nói với cô rằng: Tôi biết ơn cô và yêu cô rất nhiều!