Quảng cáo

Đề bài: Tả một món đồ chơi mà em yêu thích

Bài làm

ĐÀN PIANO ĐỒ CHƠI

      Mùa Giáng sinh năm tôi vừa tròn ba tuổi, tôi nhận được món quà từ Ông già Noel là một chiếc đàn piano đồ chơi. Tôi mừng lắm, bởi thầm nghĩ bụng Ông già Noel thật tinh ý, ông hiểu được điều ước bấy lâu nay của mình.

      Chiếc đàn cao đến nửa mét, hồi đó, tôi phải ngồi lên chiếc ghế mới có thể chơi được. Như một chiếc đàn piano thu nhỏ, đàn piano đồ chơi của tôi khoác trên mình lớp sơn màu hồng đáng yêu nhưng chúng được làm bằng nhựa cứng chứ không phải bằng kim loại. Đàn piano mini này có cái chân nho nhỏ những khá vững chãi, có thể “cõng” cả bộ đàn bên trên. Mặt đàn, những phím đen xếp cạnh nhau ngay ngắn, những nút xanh đỏ cũng được gắn lên chi chít. Người ta còn gắn một chiếc mic nho nhỏ màu xanh. Đằng sau có một chiếc chân phụ tròn tròn để đỡ khung đàn. Chiếc ghế vuông cùng màu với đàn. Tôi thường ngồi trên chiếc ghế này, bấm nút “On” để mở đàn rồi lướt tay trên phím đàn. Những phím đàn cất lên những âm thanh đồ rê mi nhẹ nhàng, vui nhộn. Vừa chơi đàn, tôi lại vừa ngân vang một bài hát được học ở lớp, mặc dù nhạc và bài hát không hề khớp với nhau. Nhưng điều đó vẫn làm tôi vui vô cùng. Tôi thường lau chùi chiếc đàn sạch sẽ, giữ gìn nó như một món đồ quý giá vậy. Mặt đàn bị tôi dán chi chít những hình thù ngộ nghĩnh.

      Bây giờ, thi thoảng tôi vẫn thường ngồi vào ghế để chơi, nhưng chiếc đàn chỉ còn cao đến chân tôi. Tôi đã chơi được những bản nhạc du dương trên chiếc piano khổng lồ, nhưng chiếc đàn piano mini mãi là đồ chơi mà tôi thích nhất. Nó là món đồ chơi cho tôi ấp ủ niềm ước mơ được trở thành một nghệ sĩ piano tài ba.