Quảng cáo

Đề bài: Em hãy viết một bức thư ngắn cho người thân.

Viết một bức thư ngắn cho người thân (mẫu 1)

Hà Nội, ngày 2 tháng 12 năm 2018

    Ba kính mến!

    Đã mấy tháng nay, ba chưa về thăm gia đình. Hôm nay, con viết thư để hỏi thăm ba và kể cho ba nghe chuyện ở nhà.

    Ba có khỏe không ạ? Chắc ngoài công trường, ba bận nhiều việc lắm. Cả nhà mình vẫn khỏe ba ạ. Con đang chuẩn bị thi cuối học kì I. Con hứa với ba con sẽ thi thật tốt. Chiều tan học, con vẫn thường chơi cùng em để mẹ nấu cơm. Em My đã tập chơi được một bản đàn rồi ba ạ. Ba mau về để thưởng thức ba nhé.

    Tuy thư chưa dài nhưng con xin dừng bút tại đây. Ba nhớ giữ gìn sức khỏe nhé! Con mong sớm nhận được thư hồi âm của ba. Mẹ và chúng con mong ba nhiều.

Con gái của ba,

Như Mai

Viết một bức thư ngắn cho người thân (mẫu 2)

Hà Nội, ngày 6 tháng 5 năm 2020

    Ông bà ngoại kính mến!

    Ông bà ngoại dạo này có khỏe không? Dừa thu hoạch có nhiều hơn lúc trước không? Bây giờ là thời điểm cháu đang ôn tập thi kì II nên những ngày ngày nghỉ cuối tuần cũng không thể về quê được. Cháu nhớ ông bà lắm!

    Mặc dù bài vở học kì II này nhiều và khó, nhưng cháu hết sức cố gắng để đạt được danh hiệu học sinh giỏi cả năm. Cháu nhất quyết không phụ lòng cha mẹ vất vả lo cho cháu ăn học và sự tin tưởng của ông bà ngoại. Sau khi thi xong, nhất là trong dịp hè sắp tới, cháu sẽ về quê ở lâu dài bên ông bà ngoại.

    Ba mẹ cháu ở trên này cũng khỏe cùng với cuộc sống tốt. Em trai cháu đã nói bập bẹ và chập chững bước đi rồi. Cuối thư, cháu chúc ông bà ngoại sống vui và sống mãi với con cháu.

Cháu của ông bà ngoại

Kí tên

Minh Thư

Viết một bức thư ngắn cho người thân (mẫu 3)

Mĩ Tho, ngày 20 tháng 10 năm 20...

    Bà Nội kính yêu của cháu!

    Hơn một năm nay, cháu chưa được gặp bà. Cháu nhớ bà nhiều lắm, bà ạ! Tuần trước, gia đình cháu có nhận được thư cô Vân. Trong thư cô nói, bà bị ốm một tuần, không ăn uống gì được. Bố cháu lo lắm. Bố định cắt phép để về quê, thì hôm sau nhận được điện cô Vân báo tin: “Bà đã đỡ, tuy chưa bình phục hẳn. Anh đừng lo”. Thế là bố cháu ở lại. Bố cháu nói: “Chắc bà bảo cô Vân điện cho bố, bảo bố khoan về. Một lần về, một lần khó. Bà đã vào đây rồi nên bà biết. Hơn hai ngàn cây số, đi lại vất vả nên bà thông cảm cho bố đấy. Nhưng hè này, nhất định bố sẽ đưa con về thăm nội”. Thế là hè này, cháu lại được gặp bà, được bà hái cho những trái mãng cầu ngọt lịm, những trái bưởi Thanh Trà căng tròn như trái bóng nhựa giông hè hai năm trước, phải không bà?

    Bà ơi! Cháu nói gì lung tung quá mà quên hỏi thăm sức khỏe bà. Bà đã thực khỏe lại chưa hả bà? Bà ăn cơm có ngon miệng không? Bà đừng bỏ bữa, bà nhé. Bà ăn nhiều thịt, cá vào để hè này, bà còn dẫn cháu đi thăm vườn nữa chứ! Cháu bây giờ ăn khỏe lắm bà ạ! Tuần vừa rồi, mẹ cho cháu cân thử, tăng hơn tháng trước một kí. Còn việc học của cháu thì vẫn tốt. Cháu luôn được biểu dương là chăm học, năng phát biểu. Cháu hứa với bà, cháu sẽ cố gắng học tốt hơn nữa. Cháu chúc bà mạnh khỏe. Cháu nhớ bà và cô Vân nhiều lắm.

Cháu của bà

Kí tên

Trương Phương Nam

Viết một bức thư ngắn cho người thân (mẫu 4)

Hà nội, ngày 9 tháng 11 năm 2019.

    Bà kính yêu!

    Lâu lắm rồi chưa được gặp bà, cháu nhớ bà lắm ạ. Dạo này bà có khỏe không? Bà có ăn uống được không? Gia đình cháu ngoài này vẫn khỏe. Từ đầu năm đến giờ, cháu được mười bốn điểm mười rồi đấy bà ạ. Ngày nghỉ mẹ thường cho chơi, lúc thì công viên, dạo phố, lúc thì đi siêu thị ạ. Cháu vẫn nhớ năm ngoái được về quê xem múa sư tử cùng anh Tùng, chị Vân, chị Hằng, chị Thảo, anh Việt Anh và anh Sơn. Và đêm đêm ngồi nghe bà kể chuyện cổ tích. Cháu hứa với bà sẽ học thật giỏi để bà vui, luôn chăm ngoan để bà vui hơn.

    Cháu kính chúc bà mạnh khỏe, sống lâu.

Cháu của bà

Nguyễn Thùy Linh

Viết một bức thư ngắn cho người thân (mẫu 5)

Tân An, ngày 20 tháng 10 năm 20...

    Anh Hùng yêu quý của em!

    Lâu rồi, không nhận được thư anh, mẹ buồn và trách anh lắm đó. Mẹ bảo em viết thư cho anh đây. Dạo này, anh có khỏe không? Đã xong khóa tập luyện chưa anh? Còn bao lâu nữa thì được lên bờ. Lính Hải quân chắc vất vả lắm anh nhỉ? Ba mẹ và em đều khỏe. Mẹ nhắc anh hoài đó. Hễ mỗi lần nói chuyện về anh là mẹ lấy khăn lau nước mắt. Mẹ nói, mẹ thương anh nhất. Nhiều lúc, em ghen tị với anh và cho rằng anh đã giành hết tình thương của mẹ về cho mình. Mẹ cũng bảo, mẹ thương em nhất. Đúng không anh? Lúc nào, anh về nhất định, em sẽ bắt mẹ cân thử, xem anh hay em, bên nào mẹ dành tình cảm nhiều hơn, anh nhé! Em vẫn học bình thường, giúp mẹ được nhiều việc hơn: quét nhà, rửa chén bát, nấu cơm, nhặt rau…, việc gì em cũng làm được. Em đang tập làm đồ ăn để khi anh về, em sẽ đãi anh một bữa. Thế anh nhé! Em dừng bút đây. Anh nhớ viết thư về kẻo mẹ buồn.

Em gái của anh

Viết một bức thư ngắn cho người thân (mẫu 6)

    Bố yêu quý của con!

    Con nhớ bố quá! Con đến thăm bố đây. Bố ơi! Bố có khỏe không? Sao lâu nay bố không về với chúng con? Mẹ nói, bố bận đi tuần tra biên giới nên không về được, đừng nhắc bố nhiều, làm bố phải hắt hơi đấy. Có đúng thế không hở bố? Nếu đúng như lời mẹ nói thì lâu nay, bố không hề nhắc tới con lần nào. Vì con không thấy mình được hắt hơi lần nào cả. Chỉ có mẹ, lâu lâu mẹ hắt hơi liên tục mấy cái. Thế là bố nhớ mẹ nhiều hơn con rồi đó. Con không chịu đâu! Con và chị Phượng vẫn khỏe. Dạo này chị học nhiều, có khi cả buổi tối nữa. Chị hứa với mẹ, sẽ quyết tâm thi tốt nghiệp đạt loại giỏi và đậu vào trường Đại học Y dược đấy. Còn con, con cũng hứa với bố sẽ đạt học sinh giỏi năm học này. Bố phải chuẩn bị quà cho chúng con ngay từ bây giờ, chứ để lâu quá, bố sẽ quên đi là chúng con buồn lắm đó. Bố nhớ là còn phải có quà cho một người quan trọng nhất cái nhà này nghe bố! Thôi, con đi học bài đây ạ. Mong bố sớm về phép để bố con mình được gặp nhau.

Con gái của bố

Kí tên

Trần Thị Phượng Hồng

Viết một bức thư ngắn cho người thân (mẫu 7)

Ba Tri, ngày 20 tháng, 10 năm 2005

    Chị yêu thương của em!

    Chị không tưởng tượng được em nhớ chị đến thế nào đâu! Tuần nào cũng vậy, cứ đến ngày thứ bảy là tâm trạng em lại bồn chồn ngồi đứng không yên. Ra cổng ngóng cổ cò đợi chị, không thấy lại đi vào đọc truyện. Chỉ mong có tiếng gọi: “Mi ơi! Chị về rồi nè! Mở cổng cho chị đi!”. Những lúc như thế, dù đang đọc truyện đến chỗ hồi hợp nhất, gay cấn nhất, em cũng ngừng lại, mà chạy ào ra cổng mở cửa cho chị. Đã hơn một tháng nay rồi, chị cứ ở lì trên đó, không về với em, em buồn muốn chết đi được! Có phải chị học căng thẳng quá không? Hôm qua, em nghe mẹ nói với bà là dạo này, chị chuẩn bị thi học kì thì phải? Nếu vậy là em trách lầm chị rồi đó. Đừng buồn em, chị nhé! Chị ơi, chị phải ăn nhiều vào để có sức khỏe mới học hành được nghe chị. Mấy tuần vừa rồi, mẹ cho tiền đi học, em tiết kiệm được mười lăm ngàn cất ở trong cặp sách. Khi nào chị về, em sẽ bao chị ăn bún bò Huế, món ăn mà chị em mình rất thích đấy. Thi xong, chị về với em chị nhé!

Em của chị

Kí tên

Lê Hà Diễm Mi

Viết một bức thư ngắn cho người thân (mẫu 8)

Hà Nội, ngày 12 tháng 11 năm 2019

    Chú Tiến yêu quý!

    Lâu rồi, chú không về Việt Nam cháu nhớ chú lắm! Dạo này gia đình chú có khoẻ không ạ? Gia đình cháu ở Việt Nam vẫn khoẻ! Năm nay, cháu học lớp ba rồi, từ đầu năm học đến giờ cháu được nhiều điểm chín, mười lắm chú ạ! Anh Tuấn học ở bên Đức có giỏi không? Cháu mong chú sớm về Việt Nam với cháu! Cháu hứa sẽ học thật giỏi để chú vui lòng. Chú cho cháu gửi lời hỏi thăm đến cô Thuỷ và em bé nhé.

    Cháu xin phép chú cho cháu được dừng bút ở đây.

Cháu của chú

Minh Minh