Quảng cáo

Soạn bài Lầu Hoàng Hạc (Hoàng Hạc lâu - Thôi Hiệu)

Bố cục

- Sáu câu thơ đầu: khung cảnh ở lầu Hoàng Hạc.

- Hai câu thơ cuối: tâm trạng của nhà thơ trước khung cảnh xung quanh.

Câu 1: (Trang 160 sgk ngữ văn 10 tập 1)

Nhan đề bài thơ Lầu Hoàng Hạc ngoài sự xác định vị trí của lâu Hoàng Hạc ở “nơi đây”, bài không hoàn toàn không nói gì về “lầu”.

- Dụng ý mà nhà thơ muốn nói đến ở đây là chuyện quan hệ giữa người xưa và người nay, giữa thời gian quá vãng và không gian mở rộng, giữa cảnh với tình, giữa hư với thực

Câu 2: (Trang 160 sgk ngữ văn 10 tập 1)

Cảnh- cảnh xưa và nay, xa và gần, thực và hư cảnh nào cũng đẹp.

Thế nhưng tất cả cảnh lại đến khiến người buồn:

   + Đối diện với cái đẹp hoàn mỹ của thiên nhiên, của nghệ thuật, của cuộc đời, tình người…

   + Tác giả bâng khuâng nhận ra hình như mình chưa thật toàn vẹn, hình như mình đang khuyết thiếu một điều gì giúp ta được trọn vẹn

   + Nỗi buồn còn xuất phát từ việc “hạc vàng đã đi, đi biệt”, nuối tiếc những vàng son đã qua

Quảng cáo

Câu 3: (trang 160 sgk ngữ văn 10 tập 1)

Bài thơ có 56 thì có 55 chữ đều chuẩn bị cho chữ “sầu” kết đọng trong tâm:

   + Chữ “sầu” là tất yếu nhưng không phải xuất hiện một cách ngẫu nhiên

   + Nó là kết quả diễn của quá trình quan sát, liên tưởng, tái tê trong lòng của con người

   + Lầu Hoàng Hạc là nơi gắn với những lần li biệt nổi tiếng, nên tâm trạng của tác giả nhuốm buồn

   + Không những thế, cảnh vật, không gian, thời gian… cả cái tình cảnh đặc biệt của nhà thơ xuất hiện chữ sầu

   + Chữ sầu trong câu thơ cuối không quá bất ngờ, điều đó là sự lắng đọng lại cảm xúc

Câu 4: (trang 160 sgk ngữ văn 10 tập 1)

Học thuộc bài thơ.